Tâm Linh

 

Có một câu chuyện ngắn thế này: Hai người bạn Ất và Giáp gặp nhau, Giáp nói: “Mình thấy sốt ruột quá”. Ất hỏi: “Cậu vội cái gì thế?”.

Giáp trả lời: “Na Tra ba tuổi đã đại náo long cung, Khổng Dung bốn tuổi đã biết nhường quả lê ngon cho người khác, Lạc Tân Vương bảy tuổi đã có thể làm thơ, Cam La mười hai tuổi đã làm thừa tướng, cậu nói mình có vội hay không?”

Ất lại hỏi: “Hoàng Trung sáu mươi tuổi mới theo Lưu Bị, Khương Tử Nha 80 tuổi mới làm thừa tướng, Xà Thái Quân trăm tuổi mới nắm giữ ấn soái, cậu việc gì mà phải sốt ruột?”.

Người với người không thể cứ lấy ra so sánh được. Người ở nông thôn không thể so với người ở thành thị, người dân quê cảm thấy người ở thành phố làm việc thật sang trọng, không phải dãi nắng dầm mưa, không cần bán mặt cho đất bán lưng cho trời, lại còn kiếm được nhiều tiền hơn so với trồng trọt.

 

Người không có tiền không thể so với người nhiều tiền được, người có tiền đi xe sang trọng, ở khu nhà cao cấp, ăn sơn hào hải vị, dùng hàng hiệu cao cấp; người không có tiền phải đầu tắt mặt tối lo kiếm tiền, bớt ăn bớt uống.

Người không có bằng cấp không thể so với người có học vị cao được, người không có bằng cấp cảm thấy người có học vị cao khi nói chuyện thường cứ có vẻ điệu bộ, nên khi đối mặt cũng cảm thấy không muốn mở miệng ra nói chuyện.

Chúng ta cứ hơi một chút là lại so sánh với người khác, hơn nữa cái gì cũng so đo cho được, nào là thành tích, kết quả, địa vị, chức danh, quyền thế, tài sản.v.v.., việc này diễn ra thường xuyên. Cuối cùng thì cũng chỉ có hai loại, một là mình trội hơn người khác, hai là mình thua kém người khác.

Loại đầu tiên thường sẽ làm cho chúng ta sung sướng, đắc ý, thậm chí trở nên kiêu ngạo. Loại sau lại thường khiến chúng ta không vui, phiền muộn, thậm chí ghen ghét đố kỵ. Nói cách khác, dù là loại nào thì cũng làm chúng ta trở nên mất bình tĩnh. Điều đáng sợ nhất là trong khi so sánh với người khác chúng ta lại đánh mất chính mình.

Trong ngụ ngôn của Aesop có một câu chuyện như sau: Có một con ếch trâu rất lớn, nó hít đầy một bụng hơi, để không có con ếch trâu nào khác có thể vượt được mình. Nó trở thành con ếch trâu lớn nhất, và được bọn ếch ca ngợi, cảm giác thật bồng bềnh, sung sướng.

 

Thế nhưng đến một ngày, có một con ếch nhìn thấy được con trâu, nó ngạc nhiên nói với đám ếch:“Con trâu mới thật là lớn nhất!”. Con ếch trâu nghe thế không phục, liền hít căng bụng lên và nói: “Trâu lớn hay ta lớn?”. Con ếch kia liền nói: “Trâu lớn! Trâu lớn!”.

Con ếch trâu nghe được liền tức giận, liều mình hút thêm không khí vào, bụng càng ngày càng căng ra lớn hơn, nhưng vẫn nghe con ếch kia nói: “Vẫn là trâu lớn hơn!”. Con ếch trâu tức sùi bọt mép, lấy hết can đảm, hít một hơi cuối cùng thật mạnh, chỉ nghe một tiếng ‘bụp’, con ếch trâu bị nổ bể bụng luôn rồi.

Chúng ta rất thích so đo cùng người khác, so đi so lại một hồi làm mất đi cả chính mình, gây tổn thương hòa khí. Chúng ta luôn tìm cách để nhanh chóng đuổi kịp và vượt qua người khác, làm rối loạn lòng mình, đánh mất đi cả bản thân.

 

- sưu tầm -