Tâm Linh

 

Nếu muốn cuộc sống thêm màu sắc, phải học được cách tự so sánh với chính mình, để cho bạn ngày hôm nay giỏi hơn bạn của ngày hôm qua, lại để cho bạn năm nay so với năm trước càng xuất sắc hơn…

Trong “Khổng Tử gia ngữ” và “Tuân Tử” có ghi lại một câu chuyện:

 

Có một ngày, Khổng Tử gọi Tử Lộ, Tử Cống cùng Nhan Hồi đến, hỏi ba người họ chung một vấn đề, thế nào gọi là bậc trí giả? Thế nào thì gọi là nhân giả?

Tử Lộ nói: “Trí giả sử nhân tri kỷ, nhân giả sử nhân ái kỷ”. Ý là, trí giả có thể khiến người khác hiểu mình, nhân giả có thể khiến người khác yêu quý mình. Khổng Tử gật đầu nói: “Trò có thể gọi là kẻ sĩ”.

Tử Cống nói: “Trí giả tri nhân, nhân giả ái nhân”. Ý là, trí giả có khả năng hiểu được người khác, nhân giả có thể yêu quý người khác. Khổng Tử gật đầu nói: “Ừm, trò cũng có thể được gọi là kẻ sĩ”.

Nhan Hồi liền trả lời: “Trí giả tự tri, nhân giả tự ái”. Đây có ý là, trí giả có khả năng tự hiểu chính mình, nhân giả có khả năng tự yêu chính mình. Sau khi nghe xong Khổng Tử liền khen ngợi nói: “Nhan Hồi, trò có thể được gọi là bậc quân tử rồi”.

Khổng Tử muốn nói cho chúng ta biết, trong quá trình tu dưỡng đề cao lên, không nên cứ nhìn chằm chằm vào người khác, không nên lấy lời nói và việc làm của người khác để định nghĩa chính mình, dùng tầm nhìn của người khác để hạn chế chính mình, mà phải nhìn vào thực tế bản thân, từ đó tìm ra con đường đi riêng, làm cho bản thân không ngừng đề cao lên.

 

Cuộc đời cao quý không phải là làm cho bản thân trở nên hoàn mỹ, mà là làm bản thân sống được trọn vẹn, chấp nhận chính mình, vui với bản thân mình. Không hâm mộ, không theo một cách mù quáng, không mất phương hướng, cứ đường đường chính chính đi cho tốt con đường của mình, đây mới thực sự là cao quý.