
Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu
học. Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên
bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài
của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo lớn che
gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi mẹ mình tại
sao bị vết sẹo lớn vậy.
Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp
tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ
và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được mẹ
mình nói chuyện với cô giáo.
“Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?”
Cô giáo của cậu hỏi.
Người mẹ trả lời,
“Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong
phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc
lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà
nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh
đến ngất xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu
cả hai mẹ con tôi.
” Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt.
“Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc
về điều mình đã làm".
Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía
mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy
sinh của mẹ dành cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.
